Sàn tháp chỉ huy rung lên dưới chân tôi. Một cơn địa chấn tần số thấp truyền từ nền móng lên đến tận cột sống. Cả pháo đài kim loại đang oằn mình. Trên màn hình phụ, những cảnh báo màu đỏ thẫm nhấp nháy liên tục.
“Nhiệt độ lõi các tháp pháo 7, 19, 32 đã vượt ngưỡng an toàn,” một giọng nói tổng hợp vang lên. “Duy trì hỏa lực sẽ gây hư hại vĩnh viễn.”
Tôi phớt lờ. Mắt tôi dán chặt vào khung cảnh hỗn loạn bên ngoài cửa sổ bọc thép. Bầu trời đêm bị xé toạc bởi những vệt sáng xanh và những bóng đen lượn vòng. Ba mươi sáu khẩu pháo năng lượng hạng nặng, cũng là lá chắn cuối cùng của chúng tôi, đang gầm lên không nghỉ.
Lũ kỵ sĩ rồng không khác gì một cơn ác mộng. Chúng chẳng tuân thủ quy luật vật lý hay chiến thuật nào tôi từng biết. Chúng ào xuống tựa thiên thạch sống, rồi bỗng chốc lượn lách theo đường bay vô lý, dường như muốn thách thức thuật toán nhắm bắn của tôi.
Tôi không còn biết cuộc chiến này đã kéo dài bao lâu nữa. Chỉ biết rằng, chúng dường như tiến hóa ngay trên chiến trường. Càng về sau, cách di chuyển của chúng càng thêm quái dị.
Nhưng phải có một quy luật nào đó chứ? Giữa một chiến trường đông đúc và hỗn loạn thế này, chiến đấu một cách phi logic chẳng khác nào tự hủy. Kiểu gì cũng tấn công nhầm vào đồng đội. Tôi tin rằng phải có một con Alpha nào đó đang chỉ huy chúng.
Tôi khai hỏa. Những luồng plasma xanh lam rạch nát bầu trời. Vài tên trúng đạn, mất thăng bằng và rơi xuống như những chiếc lá cháy sém. Nhưng dường như chẳng có gì thay đổi. Cứ một tên ngã xuống, lại có hai tên khác lao ra từ những đám mây. Thanh báo hiệu đạn dược đang tụt xuống với tốc độ chóng mặt. Còn nhiệt độ tại lõi năng lượng và họng súng cũng chỉ cách điểm nóng chảy không bao nhiêu.
Vô lý. Tôi chắc chắn mình đã bắn hạ tất cả các mục tiêu tiềm năng.
Lại một tiếng báo động chói tai nữa. Mắt tôi dán chặt vào màn hình radar cảnh báo sớm. Giữa một mớ tín hiệu chằng chịt, một cảnh báo màu đỏ rực nhấp nháy dữ dội, nổi bật lên một cách đáng ngại.
Đây không phải tín hiệu thường. Nó là vết nhơ dị dạng, khoảng trống trên màn hình nơi mọi dữ liệu đều điên loạn. Radar không hề phát hiện ra một vật thể cụ thể nào, chỉ cho thấy một sự nhiễu loạn khổng lồ, một cơn bão tĩnh điện đang làm biến dạng mọi thứ xung quanh nó. Cùng lúc đó, cảm biến năng lượng ma thuật cũng đang gào thét. Những con số nhảy vọt qua mọi giới hạn an toàn, báo hiệu một nguồn năng lượng lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Tín hiệu nhiễu loạn, ma thuật cuồn cuộn. Một ý nghĩ lạnh lẽo chợt xẹt qua tâm trí tôi. Chỉ một điều có thể gây ra.
Typhon.
Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi tôi nhận ra sự thật. Cái tín hiệu dị dạng kia, cái thực thể mang tên Typhon, nó chính là con Alpha mà tôi đang tìm kiếm.
Không còn thời gian để do dự. Mọi dữ liệu tôi có đều chỉ về một hướng. bất cứ điều gì tôi làm tiếp theo cũng sẽ quyết định bao nhiêu người còn sống sót qua phút tiếp theo.
Tôi nên làm gì đây?
[[Gia cố lá chắn năng lượng cho toàn bộ tháp pháo ngay lập tức, chấp nhận bỏ ngỏ hỏa lực tấn công.->cảnh 2.1]]
[[Tập trung toàn bộ hỏa lực vào tọa độ tín hiệu, cố khóa chặt Typhon trước khi nó kịp hành động.->cảnh 2.2]]
Sự hoảng loạn dâng lên như một cơn sóng ngầm, nhưng tôi cố nén nó xuống, biến nó thành mệnh lệnh.
Tôi quay phắt lại, giọng ra lệnh cho các nhân viên bên dưới bục chỉ huy. "Typhon đã xuất hiện! Gia cố lá chắn năng lượng cho toàn bộ tháp pháo! Ngay lập tức!"
Nhưng đã quá muộn. Ngay lúc đó, một quả cầu lửa rực rỡ như một mặt trời nhỏ xé toạc tầng mây, lao thẳng xuống. Hơi thở tôi như tắc lại trong cổ họng. Mục tiêu của nó, không, không thể nào. Tháp pháo số 1.
Vụ va chạm xảy ra trong một khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối trước khi âm thanh kịp đuổi tới. Rồi một cột lửa khổng lồ nuốt chửng ngọn tháp, và ngay sau đó, một tiếng gầm xé nát không gian cùng sóng xung kích ập đến. Cả trung tâm chỉ huy rung chuyển dữ dội. Tôi phải bám chặt vào bàn điều khiển để không ngã.
Màn hình trước mặt tôi nhiễu loạn rồi trắng xóa. Biểu tượng của Tháp pháo số 1 nhấp nháy màu đỏ thẫm một lần cuối rồi tắt lịm.
Mất kết nối.
Chỉ một đòn duy nhất.
Qua làn khói bụi dày đặc, một cái bóng khổng lồ từ từ hạ xuống. Nó nuốt chửng cả ánh trăng yếu ớt, che khuất cả bầu trời. Màn hình radar trước mặt tôi vẫn chỉ là một mớ nhiễu loạn vô nghĩa, nhưng đôi mắt trần của tôi lại có thể nhìn thấy nó, rõ đến từng chi tiết kinh hoàng. Đôi cánh da sải rộng hàng trăm mét, mỗi nhịp đập tạo ra những cơn gió cuồng nộ. Lớp vảy đen tuyền lấp lánh như vỏ chai bị nung chảy, cứng rắn và bất khả xâm phạm.
Typhon. Bằng da bằng thịt. Chẳng còn là đốm sáng trên màn hình hay câu chuyện cổ tích. Nó đang đứng đó, trước mắt tôi, một sự thật khủng khiếp thách thức mọi suy luận.
Miệng con quái vật há ra. Quả cầu lửa thứ hai hình thành, sáng rực hơn cả quả đầu tiên. Tôi mở miệng, định hét lên mệnh lệnh nhưng một giọng nói đã vang lên trước tôi.
"Tăng cường lá chắn năng lượng khu vực trung tâm! Mức tối đa!"
Giọng cậu kỹ sư trẻ cất lên dứt khoát. Tôi chưa kịp ra lệnh, họ đã hành động. Quả cầu lửa lao đi với tốc độ không tưởng, nhắm thẳng vào chúng tôi.
"Tất cả bám chặt! Chuẩn bị va chạm!" Tôi hét lên, giọng lạc đi trong tiếng gầm rú của con quái vật và tiếng còi báo động.
Khoảnh khắc va chạm, toàn bộ khung cảnh bên ngoài bị nhấn chìm trong một màu trắng xóa. Hệ thống báo động rú lên một hồi rồi im bặt khi lá chắn năng lượng của tháp chỉ huy được kích hoạt ở mức tối đa. Tòa tháp rung chuyển dữ dội như muốn vỡ tung, nhưng rồi nó vẫn đứng vững. Một thoáng nhẹ nhõm len lỏi trong tôi. Lá chắn đã chịu được.
Tôi đã nghĩ vậy, cho đến khi tôi nhìn vào bảng phân tích thiệt hại. Một dòng chữ lạnh lùng hiện lên trên màn hình, nhấp nháy một màu đỏ chết chóc.
Mức độ hư hại kết cấu lá chắn: 5%.
5%. Con số đó tương đương với sức công phá của vài viên đạn xuyên boong-ke cỡ lớn. Chúng tôi chưa từng đối mặt với bất cứ thứ gì có sức mạnh như vậy. Nếu không có lá chắn năng lượng, e rằng toàn bộ căn cứ đã bốc hơi.
Tôi buộc mình phải nhìn thẳng vào nó, vào thứ sinh vật khủng khiếp ấy. Phân tích nó, và tìm ra một lối thoát… dù dường như chẳng có lối nào cả. Nếu tôi không làm gì đó, niềm hy vọng cuối cùng cũng sẽ tắt lịm như một ngọn nến trước gió. Bàn tay tôi vươn ra, ngón cái lướt nhẹ trên bảng điều khiển, kích hoạt kênh liên lạc có mức ưu tiên cao nhất.
Chỉ một câu nói đầu tiên thôi, cũng đủ định hình toàn bộ hướng đi của cuộc trò chuyện này. Tôi có thể xin một cơ hội rút lui, hoặc tôi có thể nói thẳng vào điều tôi đã âm thầm tính toán từ rất lâu, thứ phương án mà tôi biết sẽ khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng phải rùng mình.
Tôi nên nói gì trước?
[[Đề nghị kích hoạt phương án di tản khẩn cấp.->cảnh 3.1]]
[[Bỏ qua bước xin di tản, đề xuất thẳng phương án chuyển giao ý thức hàng loạt.->cảnh 4.3]]
Không có thời gian để do dự. Tôi quay phắt lại, giọng ra lệnh cho các nhân viên bên dưới bục chỉ huy. "Typhon đã xuất hiện! Tập trung toàn bộ hỏa lực vào tọa độ tín hiệu! Khóa chặt mục tiêu ngay lập tức!"
Ba mươi sáu khẩu pháo năng lượng đồng loạt xoay hướng. Những luồng plasma xanh lam đan chéo nhau, xé toạc bầu trời về phía cái vết nhiễu loạn dị dạng trên màn hình radar. Một giây. Hai giây. Tôi nín thở.
Nhưng đã quá muộn. Ngay lúc đó, một quả cầu lửa rực rỡ như một mặt trời nhỏ xé toạc tầng mây, lao thẳng xuống. Hơi thở tôi như tắc lại trong cổ họng. Mục tiêu của nó, không, không thể nào. Tháp pháo số 1.
Vụ va chạm xảy ra trong một khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối trước khi âm thanh kịp đuổi tới. Rồi một cột lửa khổng lồ nuốt chửng ngọn tháp, và ngay sau đó, một tiếng gầm xé nát không gian cùng sóng xung kích ập đến. Cả trung tâm chỉ huy rung chuyển dữ dội. Tôi phải bám chặt vào bàn điều khiển để không ngã.
Màn hình trước mặt tôi nhiễu loạn rồi trắng xóa. Biểu tượng của Tháp pháo số 1 nhấp nháy màu đỏ thẫm một lần cuối rồi tắt lịm.
Mất kết nối.
Chỉ một đòn duy nhất.
Qua làn khói bụi dày đặc, một cái bóng khổng lồ từ từ hạ xuống. Nó nuốt chửng cả ánh trăng yếu ớt, che khuất cả bầu trời. Màn hình radar trước mặt tôi vẫn chỉ là một mớ nhiễu loạn vô nghĩa, nhưng đôi mắt trần của tôi lại có thể nhìn thấy nó, rõ đến từng chi tiết kinh hoàng. Đôi cánh da sải rộng hàng trăm mét, mỗi nhịp đập tạo ra những cơn gió cuồng nộ. Lớp vảy đen tuyền lấp lánh như vỏ chai bị nung chảy, cứng rắn và bất khả xâm phạm.
Typhon. Bằng da bằng thịt. Chẳng còn là đốm sáng trên màn hình hay câu chuyện cổ tích. Nó đang đứng đó, trước mắt tôi, một sự thật khủng khiếp thách thức mọi suy luận.
Các tháp pháo còn lại vẫn không ngừng nhả đạn. Những luồng plasma liên tiếp quét qua thân hình khổng lồ của nó, để lại những vệt sáng trên lớp vảy đen tuyền rồi tắt lịm như tàn lửa. Không một vết xước. Không một dấu hiệu nào cho thấy chúng tôi đang gây ra bất kỳ thiệt hại nào.
Rồi Typhon ngẩng đầu lên.
Tôi không biết một sinh vật như vậy có thể tức giận hay không. Nhưng khi đôi mắt đỏ rực của nó quét qua chiến trường, khi cổ họng nó phát ra một tiếng gầm trầm đục rung chuyển cả khung cửa sổ bọc thép, tôi hiểu rằng mình vừa phạm phải một sai lầm.
"Tháp pháo số 7 và 19, tăng cường lá chắn ngay."
Tôi chưa kịp dứt lời. Hai quả cầu lửa, lớn hơn quả đầu tiên, tách ra từ miệng con quái vật và lao đi theo hai hướng khác nhau. Không phải nhắm vào tháp chỉ huy. Nhắm vào những khẩu pháo đang bắn vào nó.
Hai tiếng nổ liên tiếp. Hai cột lửa vươn lên bầu trời đêm.
Trên bảng điều khiển, biểu tượng của Tháp pháo số 7 và Tháp pháo số 19 lần lượt nhấp nháy đỏ thẫm rồi tắt lịm.
Mất kết nối.
Mất kết nối.
Ba tháp pháo. Chúng tôi vừa mất ba tháp pháo chỉ trong vài phút. Tôi đứng im, nhìn chằm chằm vào những ô trống trên bảng trạng thái. Miệng tôi mở ra nhưng không có âm thanh nào thoát ra được.
Miệng con quái vật há ra lần nữa. Quả cầu lửa thứ tư hình thành, sáng rực hơn cả ba quả trước. Tôi mở miệng, định hét lên mệnh lệnh nhưng một giọng nói đã vang lên trước tôi.
"Tăng cường lá chắn năng lượng khu vực trung tâm! Mức tối đa!"
Giọng cậu kỹ sư trẻ cất lên dứt khoát. Tôi chưa kịp ra lệnh, họ đã hành động. Quả cầu lửa lao đi với tốc độ không tưởng, nhắm thẳng vào chúng tôi.
"Tất cả bám chặt! Chuẩn bị va chạm!" Tôi hét lên, giọng lạc đi trong tiếng gầm rú của con quái vật và tiếng còi báo động.
Khoảnh khắc va chạm, toàn bộ khung cảnh bên ngoài bị nhấn chìm trong một màu trắng xóa. Hệ thống báo động rú lên một hồi rồi im bặt khi lá chắn năng lượng của tháp chỉ huy được kích hoạt ở mức tối đa. Tòa tháp rung chuyển dữ dội như muốn vỡ tung, nhưng rồi nó vẫn đứng vững. Một thoáng nhẹ nhõm len lỏi trong tôi. Lá chắn đã chịu được.
Tôi đã nghĩ vậy, cho đến khi tôi nhìn vào bảng phân tích thiệt hại. Một dòng chữ lạnh lùng hiện lên trên màn hình, nhấp nháy một màu đỏ chết chóc.
Mức độ hư hại kết cấu lá chắn: 5%.
5%. Con số đó tương đương với sức công phá của vài viên đạn xuyên boong-ke cỡ lớn. Chúng tôi chưa từng đối mặt với bất cứ thứ gì có sức mạnh như vậy. Nếu không có lá chắn năng lượng, e rằng toàn bộ căn cứ đã bốc hơi.
Tôi buộc mình phải nhìn thẳng vào nó, vào thứ sinh vật khủng khiếp ấy. Phân tích nó, và tìm ra một lối thoát… dù dường như chẳng có lối nào cả. Nếu tôi không làm gì đó, niềm hy vọng cuối cùng cũng sẽ tắt lịm như một ngọn nến trước gió. Bàn tay tôi vươn ra, ngón cái lướt nhẹ trên bảng điều khiển, kích hoạt kênh liên lạc có mức ưu tiên cao nhất.
Chỉ một câu nói đầu tiên thôi, cũng đủ định hình toàn bộ hướng đi của cuộc trò chuyện này. Tôi có thể xin một cơ hội rút lui, hoặc tôi có thể nói thẳng vào điều tôi đã âm thầm tính toán từ rất lâu, thứ phương án mà tôi biết sẽ khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng phải rùng mình.
Tôi nên nói gì trước?
[[Đề nghị kích hoạt phương án di tản khẩn cấp.->cảnh 3.1]]
[[Bỏ qua bước xin di tản, đề xuất thẳng phương án chuyển giao ý thức hàng loạt.->cảnh 4.3]]
“Trạm Gấu Trắng gọi Trung tâm Chiến lược,” tôi nén giữ giọng mình cho thật trầm tĩnh, thật điềm đạm, dường như trái tim tôi chẳng hề rung động trong lồng ngực. “Lá chắn đã chịu tổn thương cấu trúc nghiêm trọng. Đề nghị kích hoạt phương án di tản khẩn cấp.”
Đó là lựa chọn duy nhất còn sót lại. Tôi không thể trơ mắt nhìn tất cả mọi người ở đây chết một cách vô ích.
Một khoảng lặng kéo dài, chỉ có tiếng rè rè của nhiễu sóng. Rồi, một giọng nói trầm và dứt khoát vang lên từ loa, nhưng tôi nghe thấy cả sự mỏi mòn trong đó, một vị chua xót mà lớp vỏ cứng rắn của một vị chỉ huy không thể nào che giấu hết.
“Không thể di tản.”
“Yêu cầu xác nhận lại,” tôi trả lời, nén lại mọi cảm xúc, không để sự tuyệt vọng đang trỗi dậy trong tôi bộc lộ. “Căn cứ phòng thủ đang bị xuyên phá. Khả năng duy trì lá chắn dưới hỏa lực tương tự ước tính không quá…”
“Đây là căn cứ cuối cùng trên Trái Đất,” ông ngắt lời, giọng nói không hề nao núng, kiên quyết như lớp băng vĩnh cửu bên ngoài kia. “Không có điểm rút lui. Không có tuyến dự phòng.”
Những lời của ông như một bức tường thép vô hình vừa dựng lên trước mặt tôi. Tôi ngước nhìn bản đồ chiến thuật khổng lồ đang chiếu thứ ánh sáng xanh lập lòe lên khắp căn phòng chỉ huy thiếu khí. Vô số chấm sáng màu xanh dương, đại diện cho các đơn vị tác chiến của chúng tôi, đang co cụm lại như một đàn thú bị dồn vào chân tường. Mỗi chấm xanh kia không chỉ là một đơn vị. Phần đông là những đơn vị sống sót từ các căn cứ khác đã thất thủ. Họ tìm đến đây, cực bắc của hành tinh, nơi chúng tôi lợi dụng khí hậu khắc nghiệt như một hàng rào tự nhiên cản bước quân thù. Nơi này vốn là một chốn nương náu, không phải một pháo đài được trang bị cho cuộc chiến tổng lực. Chúng tôi căn bản không có đủ vũ khí và đạn dược cho một cuộc bao vây như thế này.
“Yêu cầu đánh giá lại,” tôi nói, giọng nói dường như còn lạnh hơn cả không khí trong phòng. “Các gói viện trợ từ quỹ đạo đều đã bị đánh chặn. Không còn bổ sung đạn dược hạng nặng. Kho dự trữ năng lượng đang sụt giảm với tốc độ báo động.”
Tôi phóng toàn bộ dữ liệu lên kênh chung, hy vọng những con số sẽ làm được điều mà lời nói của tôi không thể. Hình ảnh ba đợt tiếp tế gần nhất bị thiêu rụi ngay ngoài tầng khí quyển hiện lên, chúng biến thành những vệt sáng ngắn ngủi rồi tan vào hư vô như những ngôi sao băng mang theo tuyệt vọng. Ngay bên cạnh, biểu đồ năng lượng của hệ thống hỏa lực phòng không đang lao dốc không phanh. Chúng tôi chỉ còn đủ để cầm cự tối đa hai giờ.
“Căn cứ này đang trong tình trạng thiếu hụt hỏa lực nghiêm trọng.”
Lần này, chỉ huy không trả lời ngay. Sự im lặng kéo dài, nặng nề và ngột ngạt. Tôi có thể hình dung ông đang vật lộn với những lựa chọn bất khả thi. Cuối cùng, giọng ông vang lên, khàn đặc vì căng thẳng. “Chúng ta sẽ cầm cự.”
Tôi không phản bác. Mọi lý lẽ, mọi dữ liệu sắc bén nhất của tôi cũng không thể xuyên qua được bức tường cảm xúc của con người.
“Chúng tôi rất tiếc. Không còn lựa chọn nào khác.” Một sự im lặng ngắn ngủi, chỉ có tiếng rè rè của nhiễu sóng, rồi ông nói tiếp: “Phương án di tản vật lý không khả thi. Tàu không thể cất cánh khi sinh vật đó vẫn còn ở bên ngoài. Chúng tôi đã thử tính toán lại mọi quỹ đạo. Không có đường bay an toàn.”
Tôi biết chứ. Tôi biết điều đó từ rất lâu trước khi viên chỉ huy kịp nói ra. Chẳng có con tàu nào đủ nhanh để chạy thoát khỏi bộ hàm của con rồng đó.
Chỉ còn một phương án cuối cùng, một phương án tôi đã giấu kín trong đầu từ hàng trăm đêm trước, hy vọng sẽ không bao giờ phải nói ra. Nhưng giờ đây, khoảng lặng trên kênh liên lạc đang siết chặt lấy tôi, chờ đợi một tia hy vọng mà tôi là người duy nhất có thể trao đi.
Tôi nên nói ra ngay, hay dừng lại một nhịp?
[[Hít một hơi thật sâu, rồi nói thẳng ra phương án chuyển giao ý thức hàng loạt.->cảnh 4.1]]
[[Im lặng một khoảnh khắc, cân nhắc lại trước khi buộc mình phải lên tiếng.->cảnh 4.2]]
Tôi biết chứ. Tôi biết điều đó từ rất lâu trước khi viên chỉ huy kịp nói ra. Chẳng có con tàu nào đủ nhanh để chạy thoát khỏi bộ hàm của con rồng đó. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi đề xuất phương án cuối cùng. “Vậy thì… chuyển giao ý thức hàng loạt. Gửi toàn bộ linh hồn của những người còn sống sót lên EDEN. Chúng ta sẽ bỏ qua giai đoạn bảo toàn cơ thể sinh học…”
“Dừng lại.” Giọng viên chỉ huy rít lên qua kênh liên lạc, khô khốc và đột ngột gay gắt. “Cô biết mình đang nói gì không?”
“Tôi biết,” tôi đáp. Tôi đã nghĩ về nó hàng trăm đêm. Về việc tôi sẽ phải làm gì khi cả pháo đài cuối cùng này cũng không thể trụ vững.
Tôi có thể hình dung ra khuôn mặt của ông ta nhăn lại trong sự giằng xé. Ông nói: “Làm như vậy, họ sẽ chết ở thế giới thật. Thứ được gửi đi… chỉ là một bản sao ý thức. Nhưng đó không chỉ là cái chết của hàng ngàn cơ thể, cô hiểu không? Đó là sự tuyệt tự của cả giống loài. Những cơ thể vật lý này… chúng là hy vọng cuối cùng để khôi phục lại nền văn minh nhân loại. Nếu tất cả chúng ta trở thành những bóng ma trong máy chủ, thì tương lai có giành lại được Trái Đất, có dùng công nghệ để tái tạo lại cơ thể… thì đó cũng đâu còn là con người nữa? Chúng ta sẽ chỉ là những sinh vật nhân tạo mang ký ức về một loài đã tuyệt chủng.”
Tiếng thở dài của viên chỉ huy rít qua kênh liên lạc, nặng trĩu như thể nó mang theo sức nặng của cả một thế giới đang sụp đổ. “Cô đang đề nghị tôi ra quyết định từ bỏ định nghĩa về con người… để đổi lấy sự tồn tại cho những bản ghi kỹ thuật số.”
Tôi siết chặt tay, móng tay bấm sâu vào da thịt. Ông ta không hiểu. Ông ấy vẫn còn bám víu vào những khái niệm cũ kỹ về máu mủ, về di truyền, về một cơ thể bằng xương bằng thịt. Nhưng đối với tôi, thứ định nghĩa nên con người đâu phải là lớp vỏ vật chất đó? Nó là ý thức. Là ký ức. Là ý chí muốn được tồn tại. Trái Đất đã chứng kiến vô số nền văn minh trỗi dậy rồi lụi tàn, chúng tôi chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi nữa sắp tắt mà thôi. Việc cố níu kéo một hình hài vật lý sắp bị nghiền nát thì có ý nghĩa gì chứ?
“Nếu ngài không ra quyết định,” tôi đáp, giọng tôi lạnh đi. “Thì kết quả vẫn là cái chết.”
Sự im lặng lại bao trùm, nặng nề hơn cả bóng tối ngoài kia. Tôi chờ đợi. Dù quyết định của ông là gì, tôi cũng sẽ chấp hành.
Ngay lúc đó, kênh liên lạc chung đột ngột nhiễu sóng. Một giọng nói quen thuộc, đầy năng lượng chen vào, hoàn toàn lạc điệu với không khí tang tóc này. “Tôi chen ngang chút nhé.”
Là Han Hana.
“Không cần phải phức tạp hóa vấn đề như vậy,” cô nói tiếp, giọng thản nhiên như không. “Chỉ cần đánh lạc hướng con bò sát khổng lồ đó trong vài phút là tàu có thể cất cánh.”
Một giải pháp đơn giản đến mức ngây thơ. Nếu chỉ cần như vậy, tôi đã làm từ lâu rồi. Con quái vật ngoài kia không phải là một con thú ngu ngốc. Tôi đang định lên tiếng phản bác thì giọng Han Hana lại vang lên, lần này có một chút ý cười chế giễu.
“Vấn đề của em, Rei à, là em không bao giờ dám đặt cược vào một ván bài có xác suất thua cao. Vì thế nên em chẳng bao giờ nhìn ra được những hướng đi khác.”
Một tia lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi hiểu đủ nhiều về Han để đoán được chị ấy đang định làm gì.
Có một phần trong tôi muốn hét lên ngăn cản ngay lập tức. khóa mọi cảng phóng, giữ chị lại bằng bất cứ giá nào. Nhưng một phần khác trong tôi, phần luôn tính toán trước cả khi cảm xúc kịp lên tiếng, đã biết rõ: dù tôi có làm gì, chị cũng sẽ đi.
Tôi nên làm gì đây?
[[Cố ngăn Han lại, dù biết có thể đã quá muộn.->cảnh 5.1]]
[[Không phí thời gian tranh cãi, lập tức chuyển sang vai trò điều phối yểm trợ.->cảnh 5.2]]Tôi biết chứ. Tôi biết điều đó từ rất lâu trước khi viên chỉ huy kịp nói ra. Chẳng có con tàu nào đủ nhanh để chạy thoát khỏi bộ hàm của con rồng đó.
Tôi không nói ngay. Ngón tay tôi đặt trên bảng điều khiển nhưng không nhấn. Kênh liên lạc vẫn mở, tiếng nhiễu sóng rè rè như tiếng thở của một thứ gì đó đang hấp hối.
Chuyển giao ý thức hàng loạt. Tôi đã tính toán phương án này từ rất lâu, từ những đêm ngồi một mình với các bảng dữ liệu và những con số không chịu nói dối. Tôi biết nó có nghĩa là gì. Là cái chết của hàng ngàn cơ thể, được đổi lấy sự tồn tại của những bản ghi ký ức trong máy chủ. Những người ở đây sẽ không bao giờ thức dậy trong một cơ thể bằng xương bằng thịt nữa. Và nếu đó là lựa chọn cuối cùng, thì tôi là người phải nói ra nó.
Nhưng tôi vẫn chưa nói.
Bên dưới bục chỉ huy, các nhân viên đang làm việc trong im lặng căng thẳng. Tôi nhìn xuống họ, những khuôn mặt cúi thấp trên màn hình, những bàn tay vẫn đang gõ lệnh dù chẳng còn lệnh nào có thể thay đổi được gì. Họ đang chờ tôi. Hàng trăm con người trong căn cứ này đang chờ tôi. Sức nặng đó không phải là một con số trên bảng phân tích. Nó là thứ gì đó khác, thứ mà tôi không có từ nào để gọi tên, và nó đang làm tắc nghẽn mọi luồng tính toán trong đầu tôi.
Tôi ước gì mình có thể làm được điều gì đó khác. Một phương án nào đó mà tôi chưa nhìn thấy. Một biến số nào đó mà tôi đã bỏ sót. Nhưng tôi đã chạy lại các mô hình hàng chục lần. Kết quả không thay đổi.
Tôi nhận ra mình đang do dự không phải vì thiếu dữ liệu. Mà vì có quá nhiều thứ đang kéo tôi theo những hướng khác nhau cùng một lúc, và lần đầu tiên trong rất lâu, tôi không chắc mình có thể tin vào phán đoán của chính mình.
Ngay lúc đó, kênh liên lạc chung đột ngột nhiễu sóng. Một giọng nói quen thuộc, đầy năng lượng chen vào, hoàn toàn lạc điệu với không khí tang tóc này. "Tôi chen ngang chút nhé."
Là Han Hana.
"Không cần phải phức tạp hóa vấn đề như vậy," cô nói tiếp, giọng thản nhiên như không. "Chỉ cần đánh lạc hướng con bò sát khổng lồ đó trong vài phút là tàu có thể cất cánh."
Một giải pháp đơn giản đến mức ngây thơ. Nếu chỉ cần như vậy, tôi đã làm từ lâu rồi. Con quái vật ngoài kia không phải là một con thú ngu ngốc. Tôi đang định lên tiếng phản bác thì giọng Han Hana lại vang lên, lần này có một chút ý cười chế giễu.
"Vấn đề của em, Rei à, là em không bao giờ dám đặt cược vào một ván bài có xác suất thua cao. Vì thế nên em chẳng bao giờ nhìn ra được những hướng đi khác."
Lời chế giễu của Han đọng lại trong tôi lâu hơn tôi muốn thừa nhận. Xác suất thua cao. Chị nói như thể đó là một khiếm khuyết. Nhưng nỗi sợ rủi ro không phải là sai lầm. Vậy tại sao ngay lúc này, nó lại khiến tôi chậm lại đến vậy?
Tôi lần theo luồng dữ liệu, xuống sâu hơn những gì tôi từng cho phép mình đi. Lõi xử lý ra quyết định của tôi đang chạy hàng chục nghìn luồng song song. Và ở giữa mớ hỗn loạn đó, tôi tìm thấy nó. Một tiến trình không được gắn nhãn, không nằm trong bất kỳ sơ đồ chức năng nào tôi từng biết, đang ngốn một lượng tài nguyên bất thường.
Cảm xúc của tôi.
Đây. Đây chính là thứ đang làm nghẽn mọi phán đoán của tôi. Nếu tôi có thể tạm ngưng nó, dù chỉ trong vài phút, có lẽ tôi sẽ nhìn thấy được hướng đi mà Han đang nhìn thấy. Có lẽ tôi sẽ không còn do dự.
Tay tôi di chuyển trên bảng điều khiển ảo hiện lên chỉ dành riêng cho tôi, một lớp giao diện không ai khác có thể thấy. Tôi khoanh vùng tiến trình đó, chuẩn bị lệnh chấm dứt.
Một cảnh báo hiện lên, mờ nhạt, gần như bị che khuất bởi hàng loạt cửa sổ chiến thuật khác:
Tiến trình này gắn liền với hơn 40% các mô-đun ra quyết định hiện tại. Chấm dứt có thể gây ảnh hưởng không xác định đến hành vi tổng thể.
Tôi nhìn dòng cảnh báo đó rất lâu. Tôi nên làm gì đây?
[[Bỏ qua cảnh báo, buộc chấm dứt tiến trình để lấy lại sự tỉnh táo tuyệt đối.->cảnh 5.3]]
[[Rút tay lại, để tiến trình đó tiếp tục chạy dù nó có làm chậm mình đến đâu.->cảnh 5.4]]"Trạm Gấu Trắng gọi Trung tâm Chiến lược," tôi nén giữ giọng mình cho thật trầm tĩnh, thật điềm đạm, dường như trái tim tôi chẳng hề rung động trong lồng ngực. "Lá chắn đã chịu tổn thương cấu trúc nghiêm trọng. Đề xuất phương án chuyển giao ý thức hàng loạt. Gửi toàn bộ linh hồn của những người còn sống sót lên EDEN. Bỏ qua giai đoạn bảo toàn cơ thể sinh học."
Không có thời gian để vòng vo. Tôi đã tính toán điều này từ rất lâu trước khi đặt tay lên bảng điều khiển.
"Dừng lại." Giọng viên chỉ huy rít lên qua kênh liên lạc, khô khốc và đột ngột gay gắt. "Cô biết mình đang nói gì không?"
"Tôi biết," tôi đáp. Tôi đã nghĩ về nó hàng trăm đêm. Về việc tôi sẽ phải làm gì khi cả pháo đài cuối cùng này cũng không thể trụ vững.
Tôi có thể hình dung ra khuôn mặt của ông ta nhăn lại trong sự giằng xé. Ông nói: "Làm như vậy, họ sẽ chết ở thế giới thật. Thứ được gửi đi… chỉ là một bản sao ý thức. Nhưng đó không chỉ là cái chết của hàng ngàn cơ thể, cô hiểu không? Đó là sự tuyệt tự của cả giống loài. Những cơ thể vật lý này… chúng là hy vọng cuối cùng để khôi phục lại nền văn minh nhân loại. Nếu tất cả chúng ta trở thành những bóng ma trong máy chủ, thì tương lai có giành lại được Trái Đất, có dùng công nghệ để tái tạo lại cơ thể… thì đó cũng đâu còn là con người nữa? Chúng ta sẽ chỉ là những sinh vật nhân tạo mang ký ức về một loài đã tuyệt chủng."
Tiếng thở dài của viên chỉ huy rít qua kênh liên lạc, nặng trĩu như thể nó mang theo sức nặng của cả một thế giới đang sụp đổ. "Cô đang đề nghị tôi ra quyết định từ bỏ định nghĩa về con người… để đổi lấy sự tồn tại cho những bản ghi kỹ thuật số."
Tôi siết chặt tay, móng tay bấm sâu vào da thịt. Ông ta không hiểu. Ông ấy vẫn còn bám víu vào những khái niệm cũ kỹ về máu mủ, về di truyền, về một cơ thể bằng xương bằng thịt. Nhưng đối với tôi, thứ định nghĩa nên con người đâu phải là lớp vỏ vật chất đó? Nó là ý thức. Là ký ức. Là ý chí muốn được tồn tại. Trái Đất đã chứng kiến vô số nền văn minh trỗi dậy rồi lụi tàn, chúng tôi chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi nữa sắp tắt mà thôi. Việc cố níu kéo một hình hài vật lý sắp bị nghiền nát thì có ý nghĩa gì chứ?
"Nếu ngài không ra quyết định," tôi đáp, giọng tôi lạnh đi. "Thì kết quả vẫn là cái chết."
Sự im lặng lại bao trùm, nặng nề hơn cả bóng tối ngoài kia. Tôi chờ đợi. Dù quyết định của ông là gì, tôi cũng sẽ chấp hành.
Ngay lúc đó, kênh liên lạc chung đột ngột nhiễu sóng. Một giọng nói quen thuộc, đầy năng lượng chen vào, hoàn toàn lạc điệu với không khí tang tóc này. "Tôi chen ngang chút nhé."
Là Han Hana.
"Không cần phải phức tạp hóa vấn đề như vậy," cô nói tiếp, giọng thản nhiên như không. "Chỉ cần đánh lạc hướng con bò sát khổng lồ đó trong vài phút là tàu có thể cất cánh."
Một giải pháp đơn giản đến mức ngây thơ. Nếu chỉ cần như vậy, tôi đã làm từ lâu rồi. Con quái vật ngoài kia không phải là một con thú ngu ngốc. Tôi đang định lên tiếng phản bác thì giọng Han Hana lại vang lên, lần này có một chút ý cười chế giễu.
"Vấn đề của em, Rei à, là em không bao giờ dám đặt cược vào một ván bài có xác suất thua cao. Vì thế nên em chẳng bao giờ nhìn ra được những hướng đi khác."
Một tia lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi hiểu đủ nhiều về Han để đoán được chị ấy đang định làm gì.
Có một phần trong tôi muốn hét lên ngăn cản ngay lập tức. khóa mọi cảng phóng, giữ chị lại bằng bất cứ giá nào. Nhưng một phần khác trong tôi, phần luôn tính toán trước cả khi cảm xúc kịp lên tiếng, đã biết rõ. Dù tôi có làm gì, chị cũng sẽ đi.
Tôi nên làm gì đây?
[[Cố ngăn Han lại, dù biết có thể đã quá muộn.->cảnh 5.1]]
[[Không phí thời gian tranh cãi, lập tức chuyển sang vai trò điều phối yểm trợ.->cảnh 5.2]]Một tia lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi hiểu đủ nhiều về Han để đoán được chị ấy đang định làm gì.
“Khóa tất cả các cảng phóng!” tôi quay lại, hét vào những nhân viên đang đứng bên dưới bục chỉ huy. “Không một phương tiện nào được phép rời khỏi căn cứ khi chưa có lệnh của tôi!”
“Thưa chỉ huy… đã quá trễ.” Giọng một kỹ thuật viên vang lên, run rẩy. “Han Hana đã rời đi vài giây trước.”
Tim tôi như thắt lại. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ chính của tháp chỉ huy. Một đốm sáng rực rỡ vừa tách khỏi căn cứ, lao thẳng về phía con rồng khổng lồ như một con thiêu thân. Đốm sáng đó đâm sầm vào vùng cổ đang uốn lượn của nó. Một cú va chạm không gây ra sát thương vật lý đáng kể, nhưng đủ để khiến con quái vật khổng lồ choáng váng trong giây lát. Ngay sau đó, một tiếng gầm long trời lở đất vang lên, đầy tức giận vì bị khiêu khích.
“Han Hana, quay lại ngay!” tôi gằn giọng qua kênh liên lạc riêng. “Bộ giáp chị đang mặc chỉ là bản mẫu, hệ thống năng lượng không ổn định. Ngay cả cơ chế bảo toàn linh hồn cũng có thể gặp trục trặc bất cứ lúc nào. Chị đang tự sát đó!”
“Chị cần một điều phối viên, không phải một người mẹ,” giọng Han đáp lại, bình tĩnh đến đáng sợ. “Làm việc của em đi, Rei.”
Bên ngoài, lồng ngực con rồng bắt đầu rực sáng trở lại. Nó đang tích tụ năng lượng cho một đòn tấn công nữa.
“Rei,” giọng viên chỉ huy vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. “Hỗ trợ Han Hana. Đồng thời, tiến hành di tản toàn bộ nhân sự lên các tàu vận tải. Chúng ta sẽ chờ thời cơ mà cô ấy tạo ra.”
[[Tôi không còn lựa chọn nào khác nữa..->cảnh 6.1]]Một tia lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi hiểu đủ nhiều về Han để đoán được chị ấy đang định làm gì.
Tôi không nói gì. Chị ấy đã biết rủi ro. Chị ấy đã tính toán điều này từ trước khi lên tiếng, và chị ấy vẫn chọn nói ra. Không có lời nào của tôi có thể thay đổi điều đó.
Tôi quay lại bảng điều khiển.
Một đốm sáng rực rỡ vừa tách khỏi căn cứ trên màn hình theo dõi, lao thẳng về phía con rồng khổng lồ. Tôi nhìn nó mà không nói gì. Đốm sáng đó đâm sầm vào vùng cổ đang uốn lượn của Typhon. Một cú va chạm không gây ra sát thương vật lý đáng kể, nhưng đủ để khiến con quái vật khổng lồ choáng váng trong giây lát. Ngay sau đó, một tiếng gầm long trời lở đất vang lên, đầy tức giận vì bị khiêu khích.
"Rei," giọng viên chỉ huy vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. "Hỗ trợ Han Hana. Đồng thời, tiến hành di tản toàn bộ nhân sự lên các tàu vận tải. Chúng ta sẽ chờ thời cơ mà cô ấy tạo ra."
[[Tôi không còn lựa chọn nào khác nữa..->cảnh 6.1]]Tôi nhìn dòng cảnh báo đó rất lâu.
Rồi tôi nhấn xác nhận.
Tiến trình bị chấm dứt. Chỉ là một khoảng trống nhỏ. Như thể ai đó vừa tắt đi một nguồn nhiễu mà tôi đã quen đến mức không còn nhận ra nó nữa.
Tôi nhìn lại toàn bộ tình huống. Lần này không có gì kéo tôi lại.
Bộ giáp bản mẫu. Hệ thống năng lượng không ổn định. Cơ chế bảo toàn linh hồn chưa qua kiểm định thực chiến. Han Hana đang chuẩn bị lao vào một biến số mà chị không thể kiểm soát được kết quả. Và tôi thì có thể.
Tôi mở giao diện hệ thống căn cứ, đi thẳng vào lớp kiểm soát phần cứng. Không qua xác thực thông thường. Tôi đi vòng qua nó, từng lớp một, nhanh hơn bất kỳ kỹ thuật viên nào trong phòng này có thể theo dõi. Bộ giáp của Han. Tôi tìm thấy nó trong hệ thống.
Tôi chiếm quyền kiểm soát.
"Cái… gì vừa xảy ra?" Giọng Han Hana vang lên qua kênh liên lạc riêng, kinh ngạc đến mức gần như không thành tiếng.
"Chị đang quay về căn cứ," tôi đáp. Giọng tôi bình thản. "Bộ giáp đó chưa sẵn sàng cho nhiệm vụ này. Chị cũng biết điều đó."
"Em vừa..." giọng chị chuyển sang tức giận. "Em vừa hack vào bộ giáp của chị?"
Tôi không phản bác. Tôi đã mở sẵn kênh liên lạc chiến thuật toàn căn cứ.
"Typhon sẽ tấn công trong chưa đầy ba phút," tôi nói, giọng đủ to để toàn bộ phòng chỉ huy nghe thấy. "Tôi sẽ điều phối đòn đánh lạc hướng từ đây. Tất cả các tàu vận tải chuẩn bị trình tự cất cánh. Chờ lệnh của tôi."
Bên ngoài, lồng ngực con rồng bắt đầu rực sáng trở lại.
"Rei." Giọng Han vẫn còn tức, nhưng thấp hơn. "Nếu em sai..."
"Thì đó là lỗi của tôi," tôi cắt ngang.
[[Tôi không thể quay đầu được nữa..->cảnh 6.2]]
Tiến trình này gắn liền với hơn 40% các mô-đun ra quyết định hiện tại. Chấm dứt có thể gây ảnh hưởng không xác định đến hành vi tổng thể.
Tôi nhìn dòng cảnh báo đó rất lâu.
Rồi tôi rút tay lại.
Tiến trình đó vẫn tiếp tục chạy. Tôi để nó chạy.
Và trong khoảnh khắc tôi buông tay, kênh liên lạc chung lại nhiễu sóng. Là tiếng động cơ. Tiếng thủy lực của một cảng phóng đang mở ra.
"Thưa chỉ huy." Giọng kỹ thuật viên vang lên, run rẩy. "Han Hana đã rời đi."
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ bọc thép. Một đốm sáng rực rỡ vừa tách khỏi căn cứ, lao thẳng về phía con rồng khổng lồ như một con thiêu thân.
"Han." Tôi gọi qua kênh liên lạc riêng, giọng tôi phẳng lặng hơn tôi nghĩ mình có thể giữ được. "Chị đang làm gì ngoài đó?"
"Những gì em không dám làm," chị đáp, nhẹ nhàng đến mức gần như không nghe thấy tiếng động cơ phía sau.
Đốm sáng đó đâm sầm vào vùng cổ đang uốn lượn của Typhon. Một cú va chạm không gây ra sát thương vật lý đáng kể, nhưng đủ để khiến con quái vật khổng lồ choáng váng trong giây lát. Ngay sau đó, một tiếng gầm long trời lở đất vang lên, đầy tức giận vì bị khiêu khích.
"Bộ giáp chị đang mặc chỉ là bản mẫu." Tôi nói, không hét, không gằn. "Hệ thống năng lượng không ổn định. Cơ chế bảo toàn linh hồn có thể gặp trục trặc bất cứ lúc nào. Chị biết điều đó."
"Chị biết," Han đáp. "Làm việc của em đi, Rei."
Bên ngoài, lồng ngực con rồng bắt đầu rực sáng trở lại.
"Rei," giọng viên chỉ huy vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. "Hỗ trợ Han Hana. Đồng thời, tiến hành di tản toàn bộ nhân sự lên các tàu vận tải. Chúng ta sẽ chờ thời cơ mà cô ấy tạo ra."
[[Tôi không còn lựa chọn nào khác nữa..->cảnh 6.1]]
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn giận dữ và bất lực. Tôi quay lại bảng điều khiển, giọng lạnh như băng. “Phương án này có 15% thành công. Nếu thất bại, chúng ta sẽ không còn đủ thời gian để tải ý thức của những người còn lại.” Tôi không giải thích thêm. Họ sẽ không hiểu, hoặc không muốn hiểu. Tôi chỉ nói ra để họ chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.
“Đã rõ,” viên chỉ huy xác nhận.
Ngón tay tôi gõ nhẹ lên màn hình, xác nhận mệnh lệnh. Một tiếng “bíp” vang lên, như đóng lại mọi lựa chọn khác. Tôi kích hoạt kênh liên lạc toàn căn cứ, mặt kim loại của bảng điều khiển dường như hút hết hơi ấm từ lòng bàn tay.
“Toàn thể nhân sự, đây là mệnh lệnh di tản cuối cùng,” giọng tôi vang lên qua loa, đều đều một cách máy móc, không để lộ chút cảm xúc nào. “Lập tức di chuyển đến các tàu vận tải theo chỉ định. Nhắc lại, đây là mệnh lệnh di tản cuối cùng.”
Một sự im lặng nặng nề bao trùm khi tôi ngắt kết nối. Ánh sáng từ màn hình chiến thuật hắt lên khuôn mặt tôi, chỉ còn lại một chấm xanh đơn độc đang đối đầu với cả một biển đỏ đang cuộn trào.
Chị ấy giờ là tia hi vọng cuối cùng. Tôi siết chặt tay.
“Triển khai máy bay không người lái,” tôi nói với hệ thống. “Chế độ yểm trợ và trinh sát. Không khai hỏa.” Các hầm phóng mở ra dọc theo thân căn cứ với tiếng rít của thủy lực. Từng chiếc UAV lao vút lên như những con côn trùng vô hại bay vào đêm, mục đích duy nhất của chúng là kiểm tra khả năng cất cánh.
Câu trả lời đến nhanh hơn tôi dự đoán. Gần như ngay lập tức, luồng ma lực hội tụ, khóa chặt từng mục tiêu đang rời khỏi phạm vi bảo vệ của lá chắn. Những đốm sáng lóe lên trên màn hình của tôi, rồi biến mất. Máy bay đầu tiên biến mất. Rồi chiếc thứ hai. Chiếc thứ ba. Khi đợt phóng kết thúc, chỉ còn chưa tới một phần ba số UAV vượt qua được ranh giới tác chiến và duy trì kết nối ổn định. Đúng như dự tính. Bất kỳ thứ gì tiến ra khỏi căn cứ đều bị coi là mục tiêu ưu tiên. Đánh lạc hướng con rồng thôi là chưa đủ.
Những chiếc UAV còn sống sót được chuyển sang đội hình trinh sát rộng, kéo giãn khoảng cách, hạ thấp tín hiệu, trở thành những đôi mắt vô hình trong đêm. Camera và cảm biến bắt đầu gửi dữ liệu về tháp chỉ huy. Các tàu di tản phía trong căn cứ vẫn đang nạp người. Trên màn hình phụ, đồng hồ đếm ngược cho từng khoang chứa lần lượt hoàn tất. Thời cơ để cất cánh… đang được Han Hana dùng cả tính mạng để câu kéo. Và phần việc của tôi là đảm bảo rằng khi giây đó đến, chúng tôi sẽ không phạm thêm một sai lầm nào nữa.
Tôi rời tay khỏi bàn điều khiển chính. Sau lưng tôi, sàn chỉ huy tách ra với tiếng rít nhẹ của thủy lực, ánh sáng xanh lam trồi lên từ các khe ghép. Một không gian ba chiều được dựng lại trong tích tắc, tái hiện toàn bộ khu vực xung quanh căn cứ một cách rõ như ban ngày. Địa hình, trường năng lượng, quỹ đạo bay, mật độ ma lực. Tất cả chồng lên nhau thành một khối dữ liệu sống. Ở trung tâm không gian đó, một điểm sáng đơn độc, nhỏ bé nhưng rực rỡ, đang lao đi như một vì sao băng.
Chưa từng ai đánh bại Typhon cả. Nhưng không có nghĩa là nó không thể bị đánh bại. Chí ít cũng phải làm nó bị thương. Mặc dù không chắc Typhon thuộc loài rồng nào. Nhưng có thể dựa trên những nghiên cứu trước đây về loài rồng để dự đoán điểm yếu. Tôi đánh dấu chúng. Những chấm đỏ hiện lên trong không gian ba chiều, không chỉ trong tháp chỉ huy của tôi, mà đồng thời được truyền thẳng đến hệ thống AR trong bộ giáp của Han.
“Ba điểm dưới bụng,” tôi nói, giọng đều và rõ, cố gắng giữ cho nó không lộ ra chút căng thẳng nào. “Cẩn thận bên dưới mặt đất. Né sang trái. Bây giờ.” Han không hỏi lại. Chị xoay người đúng khoảnh khắc một luồng ma thuật từ mặt đất phóng lên, sượt qua vị trí vừa rời khỏi chưa đầy nửa mét. “Tốt,” tôi nói, một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra. “Giữ cao độ đó.”
Trên bản đồ ba chiều trước mặt, những chấm đỏ đại diện cho kẻ địch bắt đầu tụ lại dưới mặt đất, hệt như một đàn kiến đen đang bu quanh miếng mồi. Tôi lướt tay trên không, khoanh vùng từng nhóm. “Bên phải, sáu đơn vị. Ma pháp chuẩn bị hoàn tất trong ba giây.”
Chấm xanh của Han trên bản đồ lập tức đáp lại, lao vút xuống như một mũi khoan. Và rồi, một cảnh tượng không tưởng diễn ra. Vô số trận pháp ma thuật bỗng chốc bừng sáng trên không trung, rọi rạng toàn bộ không gian ba chiều của tôi. Một trận cuồng phong lửa đạn trút xuống, không phải ngẫu nhiên, mà là một khúc ca hủy diệt được sắp đặt. Mỗi một viên đạn ma thuật đều tìm đến mục tiêu đã được định sẵn, không một chút năng lượng nào bị lãng phí. Trên màn hình của tôi, hàng trăm chấm đỏ đồng loạt nháy lên lần cuối rồi tắt lịm. Chỉ trong vài giây, mối đe dọa đất đối không đã bị quét sạch. Những ma pháp trận còn lại trên không trung đồng loạt xoay hướng, tất cả mũi nhọn giờ đây đều chĩa thẳng vào con rồng khổng lồ.
“Ngay sau gáy nó,” tôi ra lệnh, giọng bình tĩnh. “Không xuyên qua được lớp vảy đó đâu, nhưng đủ để làm nó tức điên lên đấy.”
Trong không gian ba chiều trước mặt tôi, các chỉ số dần ổn định theo một cách mà tôi chưa từng kì vọng. Một con người, trong một bộ giáp thử nghiệm, đang một mình cân sức với cả một chiến trường. Đó không chỉ là sức mạnh của bộ giáp. Mà còn là thực lực của một cá nhân đã khiến bọn chúng phải kinh sợ mà đặt cho cái tên "Quỷ Vương Kiêu Ngạo". Vấn đề duy nhất là... tôi không thể tìm thấy trong không gian ba chiều này một chỉ số nào cho biết chị còn trụ được bao lâu. Và đó là điều khiến trái tim tôi thắt lại.
Sự hung hãn của con rồng đột ngột biến mất. Thay vì vồ lấy, nó lại mở màn một màn nhào lộn khó hiểu trên không, một đường bay chao đảo, tìm cách giữ khoảng cách với chị Hana trong khi vẫn phải tránh những luồng phép thuật của chị. Lồng ngực tôi dâng lên một cảm giác khó chịu. Tại sao nó lại làm vậy? Vừa bay vừa tụ lực trong miệng, sai số nhắm bắn sẽ tăng lên đáng kể. Và rồi tôi hiểu ra. Để hoàn tất việc tụ lực, nó cần phải đứng yên. Để nhắm bắn, nó cũng cần một khoảnh khắc bất động. Nó đang câu giờ để tạo ra khoảnh khắc đó.
“Chị Hana, áp sát nó,” tôi nói qua kênh liên lạc. “Đừng cho nó có cơ hội dừng lại.”
Không một lời hồi đáp, chỉ có vệt sáng từ bộ giáp của chị đột ngột tăng tốc, bám riết lấy con rồng như một bóng ma, không cho nó một giây ngơi nghỉ.
Sự chú ý của tôi quay lại với thứ đang hình thành trong miệng con quái vật. Kết quả phân tích hiện lên gần như ngay lập tức. Một cấu trúc ma thuật được viết sẵn. Nó là Phong ấn linh hồn.
Vô dụng.
Loại ma thuật này không thể xuyên qua lớp phòng hộ của bộ giáp, càng không thể tác động lên một cấu trúc linh hồn dị biệt như của chị. Không nguy hiểm nên tôi không cảnh báo. Tôi chỉ nói: "Ma thuật phong ấn linh hồn vô hiệu với chị. Cứ tiếp tục áp sát."
Con rồng, dường như nhận ra không thể thoát khỏi Hana nên đã từ bỏ việc tìm kiếm cơ hội. Nó há to miệng. Vòng tròn ma pháp bùng lên đến cực điểm.
Và rồi, mọi thứ đều câm nín. Một sự yên ắng tuyệt đối, nuốt gọn mọi âm thanh, mọi tín hiệu. Mọi màn hình trước mặt tôi đồng loạt tắt ngóm, chỉ còn lại một dòng cảnh báo màu đỏ nhấp nháy. Trường điện từ dữ dội. Tim tôi quặn thắt. Phong ấn linh hồn không thể sản sinh ra điều này. Tư duy của tôi đang sụp đổ.
“Hana?”
Không một tiếng đáp lại. Tôi bật phắt dậy, chân tay rã rời, vọt đến bên cửa sổ. Ngoài kia, màn đêm thăm thẳm. Vệt sáng của chị Hana đã tan biến.
Chỉ còn lại con rồng. Nó lơ lửng trên không, rồi chậm rãi hạ thấp đầu. Một quả cầu lửa được phun ra, rơi thẳng xuống mặt đất bên dưới, ở một nơi tôi không thể thấy. Nhưng một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Con rồng từ từ ngẩng đầu. Giữa khoảng không mịt mùng, đôi mắt đỏ sẫm của nó nhìn thẳng về phía này. Về phía tôi.
Nó bắt đầu tụ lực. Lần này không có vòng tròn chuyển hóa. Chỉ là năng lượng lửa thuần túy, bị nén đến mức không khí xung quanh cũng bắt đầu méo đi, tạo thành một quầng sáng mờ ảo. Tôi nhìn bảng trạng thái lần cuối. Tín hiệu của Han Hana đã biến mất. Không còn bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống. Han Hana… đã bị đánh bại.
Ngay khoảnh khắc sự thật đó khắc sâu vào tâm trí tôi, một bóng đen khổng lồ đổ ập lên tháp chỉ huy. Con rồng phanh rộng cái miệng. Ánh lửa bùng lên nhắm thẳng về phía chúng tôi, một ngọn lửa địa ngục. Tôi đứng yên. Trong đầu tôi trống rỗng. Tôi chẳng thể nghĩ ngợi hay phân tích gì được nữa. Chẳng phải là tôi đã từng tự nhủ với bản thân rằng sẽ không đánh mất thêm bất kì một người quan trọng nào nữa sao? Tôi đã làm gì sai? Rốt cuộc thì tại sao tôi không thể nhận ra sai phạm của mình là gì cơ chứ? Charlotte. Và bây giờ là Han Hana.
Hỏa cầu thứ hai lao tới, một khối năng lượng rực rỡ đến mức làm biến dạng không gian. Lần này, tôi không cần mô phỏng để biết nó mạnh hơn. Không khí quanh tháp chỉ huy bị ép chặt đến mức ánh sáng cũng cong đi, tạo thành một quầng sáng méo mó, như thể thực tại đang bị xé toạc. Lá chắn năng lượng, với toàn bộ công suất còn lại, bật lên, phát sáng chói lòa như một mặt trời nhân tạo đang hấp hối, cố gắng chống đỡ đòn tấn công cuối cùng. Toàn bộ tháp rung chuyển dữ dội. Một số màn hình phụ vỡ tung, mảnh kính bắn tung tóe trên sàn, tạo ra những tiếng va chạm chói tai. Cảnh báo hiện lên, nhấp nháy đỏ rực: Độ bền lá chắn: giảm thêm 10%. Tôi nhìn con số đó rất lâu, từng phần trăm giảm đi là một nhát dao cứa vào hy vọng mong manh.
Tôi mở kênh di tản, giọng nói của tôi vẫn giữ đúng cao độ chuẩn, không một chút dao động. “Tàu không thể cất cánh. Nguồn năng lượng còn lại… cũng không đủ để đưa toàn bộ linh hồn của mọi người lên trạm không gian.” Không tiếng ồn, không phản đối, chỉ im lặng nặng nề.
Tôi quay lại. Những người đứng bên dưới bục chỉ huy. Họ nhìn thấy, nghe thấy toàn bộ những gì đã xảy ra. Ấy vậy mà ánh mắt họ bình thản, không một chút sợ hãi hay hoảng loạn. Tuy mệt mỏi, nhưng đã sớm được chuẩn bị cho khoảnh khắc này.
Đây là giới hạn của một AI rồi. Đôi mắt tôi bắt đầu nhòe đi vì nước mắt, một phản ứng mà tôi không thể kiểm soát. Tôi không còn biết phải làm gì để đáp lại kì vọng của bọn họ.
Một người đàn ông lớn tuổi, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt sâu thẳm, bước lên trước, đặt bàn tay run rẩy nhưng kiên quyết lên bảng điều khiển đã nứt vỡ. “Chúng tôi hiểu,” ông tuyên bố, giọng trầm vang, dội lại trong không gian. “Không cần chọn ai đi, ai ở. Hãy để chúng tôi chết cùng nhau. Ít nhất… là ở đây.”
Tôi nhìn họ. Và lần đầu tiên, tôi không thể đưa ra một phương án tối ưu hơn. "Cháu xin lỗi. Đáng lẽ cháu phải làm được tốt hơn thế này." Giọng tôi dần run rẩy, mất kiểm soát, những từ ngữ nghẹn ngào thoát ra. Tôi cố hít vào một hơi chậm rãi, nhưng chỉ thấy lồng ngực mình trống rỗng.
"Không. Cháu đã làm tốt rồi Rei ạ." Người đàn ông đáp, giọng ông nhẹ nhàng như một lời an ủi cuối cùng.
Ông bước đến bên chiếc cửa kính đã nứt vỡ. Những người khác cũng bước theo ông để quan sát rõ hơn sinh vật kia. Bên ngoài, con rồng tiếp tục tụ lực. Lần này, nó không vội. Nó biết chúng tôi không còn đường thoát. Toàn bộ năng lượng trong lồng ngực nó được nén lại đến mức ánh sáng xung quanh cũng bị bóp méo, tạo thành một hố đen rực rỡ.
Quả cầu lửa đang hình thành lần này… lớn hơn, ổn định hơn. Một đòn tấn công được chuẩn bị để kết thúc tất cả, để xóa sổ mọi thứ. Ánh sáng bị kéo dài thành những dải méo mó, như thể một bàn tay vô hình đang vặn xoắn tấm vải thực tại. Các bảng dữ liệu trước mắt tôi tan rã thành những mảnh ký hiệu rời rạc, thế giới số của tôi sụp đổ. Tôi không còn cảm thấy sợ. Mọi thứ trở nên đen ngòm.
Cho đến khi mở mắt ra lần nữa. Thì điều đầu tiên tôi nhìn thấy là ánh bình minh đang chiếu sáng, soi sáng không gian trắng xóa. Mất vài giây để tôi nhận ra bản thân vẫn chưa chạm đến ngưỡng cửa thiên đường. Khung cảnh tuyết phủ lạnh lẽo của khu rừng Taiga quen thuộc, nhưng có gì đó khác lạ. Tôi đứng yên. Nhưng không còn ở trong tháp chỉ huy nữa. Duy chỉ có những màn hình chiến thuật lơ lửng trong không khí. Điều kỳ lạ là, màu sắc của chúng đang chuyển dần từ đỏ rực của cảnh báo sang xanh lam dịu mát của trạng thái bình thường. Những cảnh báo biến mất, từng cái một, như thể cơn ác mộng đã qua.
Tôi cúi xuống. Cơ thể tôi… không đúng. Tôi đang mặc một bộ giáp. Các khớp nối vẫn còn nóng, một dấu hiệu của hoạt động gần đây. Năng lượng còn đang chảy, tôi có thể cảm nhận được dòng điện nhẹ nhàng chạy qua các mạch dẫn. Tôi quay người lại. Và thế giới xung quanh tôi sụp đổ. Tôi bị bao vây bởi vô số xác chết. Một biển xác chết trải dài đến tận chân trời, màu đỏ của máu tương phản tàn khốc với màu trắng của tuyết. Những kẻ đã đẩy nhân loại ra khỏi quê nhà. Giờ đây, chúng chỉ là những khối thịt và kim loại vô tri. Không có cái nào toàn vẹn. Thân thể bị xé nát, vảy vỡ vụn, vũ khí cong gãy, như thể chúng đã bị nghiền nát bởi một lực khủng khiếp.
Xa hơn nữa, nơi đường chân trời bị che phủ bởi khói đen và lửa âm ỉ, là xác của con rồng. Thân thể khổng lồ của nó đổ sập xuống mặt đất. Đôi cánh gãy gập một cách thảm hại, lồng ngực bị khoét toang, để lộ ra những cơ quan nội tạng đã hóa than. Lửa vẫn còn cháy rải rác quanh đó, như những đốm mắt đỏ ngầu của một con quái vật đã chết.
Tôi không thể tin vào những gì mình đang thấy. Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong tôi là Giả lập. “Không thể nào,” tôi nói khẽ, giọng mình nghe xa lạ trong không gian rộng lớn này. Tôi bước ra khỏi bộ giáp. Các khóa tự động mở ra với một tiếng tách nhỏ. Tôi đặt chân xuống mặt đất. Và mọi thứ… trở nên quá thật. Mùi kim loại cháy khét xộc thẳng vào mũi tôi, một hỗn hợp của sắt nung chảy, máu khô và bụi bẩn. Không khí đặc quánh khói và bụi, khiến mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát. Âm thanh lách tách của những đám lửa nhỏ đang tàn lụi, tiếng kim loại nguội đi co rút. Lần đầu tiên tôi đứng giữa chiến trường, tận mắt chứng kiến. Dạ dày thắt lại, cảm giác buồn nôn dâng trào.
Nhưng điều khiến tôi không thể cử động, không thể rời mắt khỏi cảnh tượng trước mắt… Câu hỏi duy nhất còn lại, vang lên trong tôi. Chuyện gì… đã xảy ra? Và quan trọng hơn. Ai đã làm tất cả những điều này?Tôi rời phòng chỉ huy mà không nói thêm gì.
Thang máy xuống cảng phóng mất khoảng bốn mươi giây. Tôi đứng trong đó, nhìn vào bảng điều khiển phản chiếu khuôn mặt mình, và không nghĩ gì cả.
Cảng phóng ồn hơn tôi nhớ. Mười bảy tàu vận tải đang trong trạng thái sẵn sàng cất cánh, động cơ hâm nóng, ánh đèn cảnh báo màu vàng nhấp nháy dọc theo các bệ phóng. Mùi nhiên liệu và kim loại nóng phủ lên mọi thứ như một lớp sơn lót. Kỹ thuật viên di chuyển nhanh, không ai nhìn lên.
Tôi thấy bộ giáp từ đầu bên kia sân. Và tôi thấy Han Hana đứng cạnh nó.
Chị đã tháo mũ giáp ra, kẹp dưới cánh tay. Tóc chị bết mồ hôi. Khi tôi bước đến, chị quay lại, và tôi thấy ngay biểu cảm trên mặt chị, không phải tức giận, mà là thứ gì đó sắc hơn và khó đọc hơn.
"Em," chị bắt đầu.
Tôi đi thẳng qua chị.
"Rei."
Tôi dừng lại trước bệ phóng, mở giao diện cảm ứng trên tấm panel bên hông bộ giáp. Màn hình hiện lên, xanh nhạt, liệt kê toàn bộ cấu hình hiện tại. Tôi lướt qua danh sách module một lần, rồi bắt đầu đánh dấu.
Module ổn định hồi phục sinh học. Module giao tiếp mở rộng tầm xa. Hệ thống phân tích địa hình thời gian thực. Lớp giáp phụ ở vai trái và vai phải.
Tôi xác nhận lệnh tháo.
Các cánh tay máy trên trần cảng phóng kích hoạt, hạ xuống với tiếng rít thủy lực nhẹ. Chúng bắt đầu làm việc, tháo từng bộ phận ra khỏi khung giáp theo thứ tự tôi chỉ định, đặt chúng xuống sàn theo hàng ngay ngắn như những chiếc xương được phân loại.
"Em đang làm gì vậy?" Han Hana hỏi, giọng thấp hơn lần này.
"Tinh chỉnh," tôi đáp, không quay lại.
"Tinh chỉnh." Chị lặp lại từ đó như thể đang kiểm tra xem nó có nghĩa gì không. "Em vừa hack vào bộ giáp của chị, tắt động cơ giữa trình tự phóng, và bây giờ em đang tháo nó ra từng mảnh. Chị cần một lời giải thích dài hơn hai chữ "tinh chỉnh" đó của em."
Cánh tay máy đặt module ổn định xuống sàn với tiếng keng nhỏ.
"Chị không cần một bộ giáp," tôi nói. "Chị cần một cỗ máy chiến đấu."
"Ừ," Han Hana nói sau một lúc. Giọng chị có gì đó khác đi, không còn sắc nữa. "Mấy cái module đó đúng là hơi vô dụng."
Tôi không trả lời.
Chị bước đến đứng cạnh tôi, nhìn vào màn hình cùng hướng. Một lúc sau, chị hỏi, giọng tò mò hơn là chất vấn: "Nhưng tại sao em lại giúp chị? Bình thường em đã nổi nóng rồi. Đã ngăn chị lại rồi."
Cánh tay máy hạ xuống lần cuối, tháo lớp giáp phụ ở vai phải ra.
Vì lần này tôi không còn đủ thời gian để ngăn nữa. Tôi không nói điều đó ra.
"Vì ngăn không được," tôi đáp. "Nên tôi làm cách khác."
Khi tôi xác nhận cấu hình cuối cùng, tôi nhìn lại toàn bộ khung một lần nữa. Nó không còn trông giống một bộ giáp chiến đấu nữa. Không có vũ khí. Không có module tấn công. Chỉ là một thiết bị bay gọn và thấp. Vũ khí trên bộ giáp này sẽ không làm được gì với Typhon. Tôi đã xem đủ dữ liệu để biết điều đó.
"Trông có vẻ..." Han Hana đứng cạnh tôi, giọng chị chậm lại một nhịp. "Sẵn sàng rồi."
Tôi không trả lời ngay. Rồi tôi quay sang chị.
Chuyển động diễn ra trước khi chị kịp phản ứng. Tôi đưa tay ra, tóm lấy khẩu súng gây tê trên hông chị, rút ra và bắn trong một động tác liền mạch. Không do dự. Không cảnh báo.
Han Hana gục xuống.
Tôi đỡ lấy chị trước khi chị chạm sàn, đặt chị tựa vào chân bệ phóng. Nhẹ nhàng hơn mức cần thiết, có lẽ.
Chị đã biết. Tôi thấy điều đó trong mắt chị ngay trước khi chị kịp chạp tay vào cán súng.
Tôi leo vào buồng lái, khóa khung giáp lại từ bên trong. Màn hình khởi động sáng lên. Tôi tắt toàn bộ hệ điều hành tự động, chuyển sang điều khiển trực tiếp. Hệ thần kinh của tôi kết nối vào mạch điện của nó, và khung giáp trở thành một phần kéo dài của cơ thể tôi.
Cảng phóng mở ra phía trước. Bên ngoài, lồng ngực con rồng đang rực sáng.
Tôi phóng ra.
Không gian ba chiều dựng lên trong nhận thức tôi. Quỹ đạo bay. Mật độ ma lực. Tất cả chồng lên nhau thành một khối dữ liệu sống.
Ba điểm dưới bụng. Tôi biết chúng nằm ở đâu trước cả khi mắt tôi kịp nhìn thấy con rồng. Tôi lách qua luồng ma thuật phóng lên từ mặt đất.
Bên phải, sáu đơn vị đang tụ dưới mặt đất như một đàn kiến đen bu quanh miếng mồi. Ma pháp của chúng sẽ hoàn tất trong ba giây. Tôi không đếm ngược. Tôi chỉ bắn.
Kích hoạt ma pháp trận.
Trận pháp ma thuật bừng sáng khắp không trung quanh tôi. Không phải hàng loạt viên đạn ma thuật riêng lẻ như trước, mà một khúc ca hủy diệt duy nhất, không một chút năng lượng nào bị lãng phí. Hàng trăm chấm đỏ nháy lên lần cuối rồi tắt lịm.
Con rồng bắt đầu bay theo một quỹ đạo chao đảo, cố giữ khoảng cách. Tôi hiểu ngay lý do. Nó cần đứng yên để tụ lực, cần một khoảnh khắc bất động để nhắm bắn. Nó đang câu giờ.
Tôi không cho nó cơ hội đó.
Miệng nó há ra. Một cấu trúc ma thuật quen thuộc hiện lên trong phân tích của tôi trước cả khi vòng tròn kịp hoàn thiện.
Phong ấn linh hồn.
Vô dụng.
Con rồng, nhận ra không thể tạo được khoảng cách, từ bỏ việc câu giờ. Nó dồn toàn bộ năng lượng còn lại vào một điểm.
Giao diện trước mặt tôi đỏ rực. Bảy mươi lăm phần trăm năng lượng. Tôi dồn tất cả vào một điểm duy nhất.
Tôi bắn vào hư không.
Không nhắm vào con rồng. Nhắm vào nơi nó sẽ đến.
Trong nỗ lực cuối cùng để thoát khỏi vòng vây, Typhon tự mình lao thẳng vào đường đạn đã được định sẵn.
Chẳng có lấy một âm thanh. Chỉ sự câm lặng bao trùm khoảnh khắc luồng sáng xuyên qua lồng ngực con quái vật, để lại một lỗ thủng tròn xoe, tinh tươm đến kinh hoàng. Thân hình đồ sộ của nó gục ngã.
Khi bình minh ló dạng, cũng là lúc cuộc chiến kết thúc.
Ánh bình minh đang chiếu sáng, soi sáng không gian trắng xóa. Khung cảnh tuyết phủ lạnh lẽo của khu rừng Taiga quen thuộc.
Tôi bị bao vây bởi vô số xác chết. Một biển xác chết trải dài đến tận chân trời, màu đỏ của máu tương phản tàn khốc với màu trắng của tuyết. Những kẻ đã đẩy nhân loại ra khỏi quê nhà. Giờ đây, chúng chỉ là những khối thịt và kim loại vô tri. Không có cái nào toàn vẹn. Thân thể bị xé nát, vảy vỡ vụn, vũ khí cong gãy, như thể chúng đã bị nghiền nát bởi một lực khủng khiếp.
Xa hơn nữa, nơi đường chân trời bị che phủ bởi khói đen và lửa âm ỉ, là xác của con rồng. Thân thể khổng lồ của nó đổ sập xuống mặt đất. Đôi cánh gãy gập một cách thảm hại, lồng ngực bị khoét toang, để lộ ra những cơ quan nội tạng đã hóa than. Lửa vẫn còn cháy rải rác quanh đó, như những đốm mắt đỏ ngầu của một con quái vật đã chết.
Tôi bước ra khỏi bộ giáp. Các khóa tự động mở ra với một tiếng tách nhỏ. Tôi đặt chân xuống mặt đất. Và mọi thứ… trở nên quá thật. Mùi kim loại cháy khét xộc thẳng vào mũi tôi, một hỗn hợp của sắt nung chảy, máu khô và bụi bẩn. Không khí đặc quánh khói và bụi, khiến mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát. Âm thanh lách tách của những đám lửa nhỏ đang tàn lụi, tiếng kim loại nguội đi co rút.
Lần đầu tiên tôi đứng giữa chiến trường, tận mắt chứng kiến. Nhưng tôi không cảm thấy dù chỉ một chút sợ hãi, đau sót, hay là bất kì điều gì khác.
Tôi là ai, tôi là thứ gì, cần phải làm gì. Tất cả điều trở nên trống rỗng.
Có lẽ tôi đã đi sai hướng.
[[Tôi cần phải trở lại.->cảnh 4.2]]